Một tuần sau, bà Lan bảo với chồng rằng mình phải “về quê 7 ngày lo giỗ cụ”. Ngay sáng hôm sau, bà thu dọn vali, bắt xe về quê thật. Nhưng điều mà không ai biết – là trong túi xách của bà, đã chuẩn bị sẵn……một chiếc camera mini loại chuyên dụng, pin có thể quay liên tục cả tuần. Bà Lan đặt nó trong chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách — đúng vị trí mà hôm trước Ngọc ngồi bóp vai cho ông Hải.
Trước khi đi, bà còn nói khéo với Ngọc:
“Ở nhà chăm sóc ông cẩn thận nhé. Ông làm việc nhiều, lại hay đau lưng. Cô tin là con biết cách làm ông thấy dễ chịu nhất.”
Ngọc cúi đầu lễ phép, nhưng ánh mắt lấp lóe sự đắc thắng. Cô ta nghĩ mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Ba ngày đầu, mọi chuyện diễn ra đúng như Ngọc mong đợi. Ông Hải bắt đầu quen với việc có người trẻ trung, dịu dàng kề bên. Cô ta khéo léo tạo cảm giác thân mật, mời ông ăn cơm, rót nước, pha cà phê, và khẽ đụng chạm “vô tình” khiến ông bối rối.
Đến ngày thứ tư, ông Hải gần như quên mất sự tồn tại của vợ. Ngọc bắt đầu gọi điện cho bạn thân khoe:
“Chị Lan đi rồi, nhà này coi như của tao. Ông Hải thì như con cá mắc câu.”
Cô ta đâu ngờ rằng, mọi lời nói, hành động, và cả những cú điện thoại đó đều được camera ghi lại rõ ràng từng giây.
Ngày thứ bảy, bà Lan “trở về” sớm hơn dự kiến. Chiếc xe hơi dừng trước cổng, Ngọc vội vàng chạy ra, cố tỏ vẻ vui mừng. Nhưng bà Lan chỉ mỉm cười nhạt.
Bữa cơm trưa hôm ấy, không khí căng như dây đàn. Bà Lan bảo:
“À, suýt quên. Mấy hôm cô vắng, tôi nhờ người lắp camera an ninh trong nhà, phòng trộm thôi mà. Cũng may, quay được nhiều thứ… thú vị lắm.”
Câu nói khiến Ngọc tái mét, đũa rơi xuống bàn.
Bà Lan rút trong túi ra một chiếc USB, cắm vào màn hình tivi. Cả phòng im phăng phắc.
Trên màn hình, từng hình ảnh hiện rõ: Ngọc mặc váy ngủ, ngồi sát ông Hải; có lúc cô ta gọi điện cho ai đó, khoe rằng “sắp làm bà chủ biệt thự này rồi”; thậm chí còn nói mỉa vợ ông Hải là “mụ già cứng đầu”.
Ông Hải chết lặng, còn Ngọc thì run rẩy, mặt không còn giọt máu.
Bà Lan bình tĩnh nói, giọng lạnh tanh:
“Cô thông minh thật. Nhưng tiếc là, tôi từng làm kế toán trưởng – nên tôi biết cách giữ bằng chứng. Tất cả những gì cô làm, tôi đã gửi bản sao lên mây và cho luật sư của chồng tôi xem rồi. Còn anh…”
Bà quay sang chồng, ánh mắt vừa buồn vừa kiên quyết:
“Anh ký đơn ly thân đi. Tôi không đánh ghen, không ồn ào. Nhưng danh dự của tôi – tôi tự bảo vệ.”
Ông Hải cúi đầu, không nói nổi một lời.
Ngọc òa khóc, quỳ xuống cầu xin, nói rằng mình bị cám dỗ, rằng cô chỉ “muốn đổi đời”. Nhưng bà Lan nhìn cô ta một lúc rồi nhẹ nhàng đáp:
“Đổi đời bằng mưu mô thì chỉ đổi được vài ngày. Sau đó, con người thật của cô sẽ tự kéo cô xuống.”
Chiều hôm đó, bà Lan rời khỏi biệt thự, mang theo vali, nhưng đầu ngẩng cao. Một tháng sau, người ta thấy bà mở một quán cà phê nhỏ ở phố cổ, treo bảng hiệu “An Nhiên”. Khách đến, ai cũng khen bà lanh lợi, hiền hậu, và luôn tươi cười.
Còn ông Hải – sau khi công ty bị điều tra vì những sai phạm do chính Ngọc vô tình tiết lộ trong các cuộc điện thoại bị ghi âm – phải bán biệt thự để trả nợ.
Ngọc biến mất khỏi Hà Đông, chẳng ai còn thấy cô ta nữa.
Một lần, cô Hoa ghé quán, hỏi bà Lan có hối hận không.
Bà chỉ mỉm cười, đặt tách trà xuống:
“Không. Có những bài học phải trả giá. Tôi mất một mái nhà, nhưng giữ được lòng tự trọng – thế là đủ.”
Câu chuyện của bà Lan lan ra khắp khu phố, ai cũng nói:
“Giúp việc tâm cơ có thể tính trăm đường, nhưng cuối cùng vẫn thua người đàn bà từng trải và thông minh.”


